Sức mạnh hậu cần cần thiết trong Chiến dịch Điện Biên Phủ

Chiến dịch Điện Biên Phủ là chiến dịch có quy mô lớn nhất trong cuộc chiến kháng thực dân Pháp của quân đội và dân ta. Trong chiến dịch này, công tác hậu cần phải đảm bảo cho quân số rất đông, khối lượng chất rất lớn, trong điều kiện vô cùng khó khăn, ác liệt. Để hoàn thành tinh hoa trong mỗi trận chiến và toàn chiến dịch, công việc đảm bảo cung cấp lương thực, thuốc dược phẩm là hết sức quan trọng.

Kết hợp chặt chẽ giữa  hậu cần  quân đội với hậu cần nhân dân, hậu cần tại chỗ

Bảo đảm hậu cần cho Chiến dịch Điện Biên Phủ diễn ra trên địa bàn xa phương tiện 500-700km, tuyến vận chuyển dài, địa hình phức tạp, hiểm trở, thực sự là một nhiệm vụ khó khăn, thử thách lớn đối với quân đội và dân ta. Đặc biệt, khi ta thay đổi phương châm tác chiến từ “nhanh, giải quyết nhanh” sang “ chắc chắn, tiến chắc”, lực lượng tăng cường, thời gian hoạt động kéo dài, bộ đội tác chiến liên tục, nhu cầu vật chất tăng lên rất nhiều, để chủ động vượt qua khó khăn, hậu cần phải tính toán lại kế hoạch, xác định nhu cầu vật chất bảo đảm cho đội chiến đấu lâu dài.

Trước nhu cầu lớn và khẩn trương của chiến dịch, Trung Quốc Đảng và Chính phủ chỉ thị tập trung toàn lực chi viện cho tiền tuyến để đảm bảo cho Chiến dịch Điện Biên Phủ toàn thắng. Các đồng chí Ủy viên Trung Quốc Đảng trực tiếp xuống các liên khu, các tỉnh để kiểm tra, đôn đốc việc làm huy động nhân lực, vật lực. Hội đồng Cung cấp mặt trận Trung phương đạo các địa phương, các ngành kinh tế, tài chính tổ chức nhân tài, vật lực phục vụ tuyến, nhờ đó, đã huy động được số lượng lớn nhân tài, sức lực của tại phòng và từ Liên khu 3, 4, Liên khu Việt Bắc. Trong chiến dịch, ngành hậu cần có toàn bộ lực lượng đảm bảo cho hơn 87.000 người tham gia chiến dịch, trong đó lực lượng chiến đấu là 53.830 người; yêu chữa lành gần 8.500 thương binh, bệnh binh; khối lượng chất bảo đảm lên tới hơn 20.000 tấn; huy động hơn 261.000 dân công với tổng số 12 triệu ngày công (tuyến chiến dịch sử dụng 3 triệu ngày công).

Tổ chức, bố trí tạo hậu tố cần liên kết, Chắc chắn

Thực hiện Kế hoạch chiến tranh Đông Xuân 1953-1954, hướng chính là Tây Bắc, Tổng địa phương Cung cấp tiến hành điều chỉnh, ngâm các cơ sở, kho bảo tàng và các trạm vận tải của Tổng di tích các nơi về tập trung, hình thành 5 khu vực hậu cần cần chiến lược. Căn cứ trung tâm ở khu vực Bắc Kạn-Thái Nguyên, các căn cứ còn lại bố trí trên các hướng chiến trường. Trên hướng chính Tây Bắc bố trí hai căn cứ: Căn cứ thứ nhất ở khu vực Tuyên Quang-Phú Thọ-Yên Bái, bảo đảm cho hướng Tây Bắc theo Đường 13; Căn cứ thứ hai ở khu vực Hòa Bình-Ninh Bình-Thanh Hóa, vừa bảo đảm chọn hướng đồng bằng và tiếp chuyển cho hướng Liên khu 4, vừa có thể đảm bảo hướng Tây Bắc theo Đường 41 đi lên.

Nhận được biểu thức được tầm quan trọng và ý nghĩa đối với quy mô lớn của chiến dịch, ngay sau khi Bộ chỉ huy chiến dịch thành lập, Tổng địa cung cấp quyết định tổ chức hậu cần thành hai tuyến: Tuyến hậu phương do Tổng địa phương Cung cấp hợp hợp với Hội đồng Cung cấp Liên khu Việt Bắc, Liên khu 3 và Liên khu 4 đảm nhiệm; tuyến chiến dịch do Tổng địa phương Cung cấp tại tiền phương pháp phối hợp với Hội đồng Cung cấp Liên khu Tây Bắc đảm nhiệm. Tuyến hậu cần chiến dịch dài hơn 350km, cấm đầu tổ chức thành 4 binh trạm, mỗi binh trạm có sức mạnh vận tải, quân y, kho... vừa bảo đảm cho bộ đội hành quân, vừa chuyển vật chất lên tuyến trước . Ngoài tập trung năng lượng, tăng cường khả năng bảo đảm cho phía trước, Tổng Quânủu đồng chí Phó chủ nhân Tổng địa phương Chính trị Làm Chính Hậu cần chiến dịch và bổ sung hơn 300 cán bộ cho Tổng cục bộ Cung cấp tại tiền phương. Cục trưởng các ngành thuộc Tổng địa phương Cung cấp trực tiếp phụ trách các ngành thuộc hậu cần chiến dịch. Đồng thời, tuyến đường dịch chuyển hậu phương từ Ba Khe, Suối Rút lên Sơn La; tuyến tiền phương bố trí từ Sơn La lên Điện Biên Phủ và chuyển các trạm trạm thành 3 tuyến hậu cần chiến dịch có chỉ huy thống nhất. Ngoài ra, Tổng địa cung cấp tại tiền phương còn tổ chức tuyến Mường Luân-Nà Sang để khai thác thác, vận chuyển Vàng ở vùng thượng nguồn sông Mã về phía Nam Điện Biên Phủ; đồng thời, tổ chức tuyến Ba Nậm Cúm-Lai Châu sử dụng thuyền, mảng theo sông Nậm Na chuyển 1.700 tấn gạo về Lai Châu và Điện Biên Phủ.

Quân y chiến dịch tổ chức 3 đội điều trị ở ngay sau đội điều trị của các đại đoàn; tuyến hậu cần chiến thuật cần thiết được tổ chức ở cấp đại đoàn và trung đoàn. Trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, hậu cần chiến dịch đã kết hợp chặt chẽ các lực lượng phát triển khai trên các hướng tạo nên thế bố trí liên hoàn, vững chắc, hợp lý, đảm bảo cho các lực lượng chiến tranh giành được lợi ích .

Chỉ đạo, chỉ huy, điều hành hậu cần chiến dịch chủ động, linh hoạt, sáng tạo

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, hậu cần chiến dịch đã có chủ động, linh hoạt trong tổ chức chỉ huy, chỉ đạo, điều hành công tác hậu cần. Đồng thời, đề ra nhiều tài khoản, phương châm, biện pháp linh hoạt, đáp ứng thời gian giải quyết những khó khăn, trả lời, đảm bảo được khối lượng chất chất để phục vụ chiến dịch. Từ chuẩn bị đảm bảo cho bộ đội vận động hiển thị chuyển sang bảo đảm cho bộ đội đào công sự trận địa và chiến đấu trong công trận địa; từ chuẩn bị cho bộ đội chiến đấu nhanh chóng, chuyển sang chuẩn bị bảo đảm cho bộ đội chiến đấu lâu dài, liên tục... Hậu cần đã đáp ứng yêu cầu bảo đảm cho bộ đội tác chiến theo phương phương châm ngôn “Tích cực, chủ động , cơ động, linh hoạt”.

Bảo đảm kế hoạch tiến trình Điện Biên Phủ theo phương châm “nhanh, giải quyết nhanh”, hậu cần tổ chức chuẩn bị trực tiếp trong thời gian hơn một tháng, tập trung điều chỉnh, tổ chức bố trí hậu cần thành tuyến trước, tuyến sau; đường tổ chức và tải năng lượng; tổ chức huy động khai thác, vận động vật chất từ tuyến sau ra tuyến trước.

Đến ngày 25-1-1954, công việc chuẩn bị hậu cần đã được hoàn thành. Tuy nhiên, sau khi xem xét kỹ tình hình, Bộ chỉ huy mặt trận quyết định tiến công, kéo pháo ra, tiếp tục chuẩn bị theo phương châm chắc chắn, tiến chắc”. Lúc này, ngành hậu cần lại sức mạnh vào chuẩn bị theo những yêu cầu mới. Đồng thời, đề xuất với cấp trên và Hội đồng Cung cấp mặt trận Trung chủ tài huy động nhân lực, vật lực tại chỗ ở Tây Bắc và Cung cấp chi viện từ hậu phương lên mặt trận; tiến hành điều chỉnh bố trí các tuyến hậu cần từ hậu phương mọc lên tiếp cận phía trước; tăng cường tổ chức vận hành, đề xuất sản xuất tranh thủ vận tải thô sơ thủy, bộ bằng nhiều loại phương tiện tiện ích, từ nhiều hướng tới Điện Biên Phủ.

Khó khăn lớn nhất của hậu tố cần thiết trong chiến dịch này là phải vận chuyển từ xa đến, qua nhiều địa hình phức tạp, chiến đấu cực độc. Để giải quyết vấn đề vận hành tải, Tổng địa phương Cung cấp đề ra phương châm “Lấy vận tải cơ giới là chủ yếu, trí tuệ để phát huy cơ giới, đồng thời tranh thủ mọi phương tiện thông sơ sơ”, tranh thủ thời gian để có dự trữ. Do khối lượng vật chất chuyển lên mặt trận rất lớn nên toàn bộ 16 đại quân ô vận tải bao gồm 534 xe của Tổng địa cung đã được sử dụng (tuyến chiến dịch sử dụng 9 đại quân), có thời gian còn được tăng cường 94 xe của các đơn vị pháo binh và phòng không. Phong trào thi đua “Vượt cung, tăng chuyến, tiết kiệm du, giữ xe tốt” phát triển sâu rộng trong các đơn vị vận động tải. trong đó, hậu cần đã sử dụng 11.600 bè, mảng và hơn 20.000 xe đạp thồ tham gia dịch vụ chiến dịch.

Việc bảo đảm sức khỏe cho bộ đội chiến đấu liên tục, dài ngày ở chiến trường rừng núi trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt, xa hậu phương, điều kiện cấp dưỡng rất khó khăn là nhiệm vụ đòi hỏi nỗ lực rất lớn của ngành hậu cần. Trong giai đoạn chuẩn bị, Tổng Quân yêu cầu phải bảo vệ sức khỏe cho bộ đội tham gia chiến dịch và tự cải thiện đời sống. Tổng địa phương Cung cấp tài chính hướng vào tuyến tên lửa, hướng vào chiến dịch, đi sâu sát tận đại hoàng và chiến sĩ; xây dựng tác phong khẩn trương, cơ động, linh hoạt, cụ thể, chính xác; thực hiện bình thường hóa sinh hoạt và đẩy mạnh phong trào bảo vệ sức khỏe phòng bệnh.

Theo đó, nhiều biện pháp, sáng kiến đã được vận dụng linh hoạt, sáng tạo, như: Chế độ biến các loại thực phẩm khô (vừng, đỗ, lạc), tắc muối thịt, muối dưa... gửi lên mặt trận. Hậu cần Đại đoàn 316 đưa nhiều đàn bò từ Thanh Hóa lên Điện Biên Phủ. Hậu cần Đại đoàn 351 cung cấp hàng tấn tấn sát muối cho các đơn vị. Hậu cần Đại đoàn 312 tổ chức đội xe thồ 100 Chiếc chuyên vận chuyển thực phẩm từ Phú Thọ lên mặt trận. Đại phi đoàn 308 khai thác tại phòng được 52 tấn mướp, 32 tấn rau rừng, đánh bắt được 32 tấn cá... Hậu cần các trung đoàn cử tổ tiếp sản phẩm cho người Thái, người Mông mua rau xanh.

Từ kích 2 chiến dịch, thúc đẩy phong phong vệ sinh phòng bệnh, đào bếp Hoàng Cầm ngay tại trận địa, tổ chức dự trữ lương thực, thực phẩm, củi khô, nước... đào đào tại trận địa; hầm, công sự đều có nhà vệ sinh, bộ đội được luân phiên tắm rửa, nhờ đó sức khỏe bộ đội được phục hồi. Trong chiến dịch, do tác chiến liên tục, ác liệt nên thương binh, bệnh binh tăng gấp đôi so với dự kiến. Ngành quân y đã huy động toàn bộ lực lượng 7 đội điều trị của Cục Quân y và 4 đội điều trị của đại đoàn, huy động cả giáo dục, sinh viên trường và trang phục nhiệm vụ. Các bác sĩ nổi tiếng như Vũ Đình Tụng, Tôn Thất Tùng cũng tham gia chiến dịch, trực tiếp cứu chữa thương binh ở bệnh viện mặt trận...

nguồn: https://www.qdnd.vn/quoc-phong-an-ninh/chien-thang-dien-bien-phu-moc-son-lich-su/chuyen-o-chien-truong/suc-manh-hau- can-trong-chien-dich-dien-bien-phu-774381

 

  • Từ khóa :
BẢN ĐỒ TP NINH BÌNH

Tin mới nhất
Thống kê truy cập
  • Đang online: 1
  • Hôm nay: 1
  • Trong tuần: 1
  • Tất cả: 1
Đăng nhập